Hài hước: "Tôi không phải bệnh nhân"

Xuất bản lúc: 8:40 SA_ 09/10/2016  
Buổi sáng nọ, một tài xế xe cứu thương của Bệnh viện Tâm thần được giao nhiệm vụ vận chuyển 3 bệnh nhân chuyển viện. Trên đường xe gặp sự cố, sau khi sửa xong xe thì lái xe phát hiện cả 3 bệnh nhân tâm thần đã trốn mất. Vì lo sợ bị đuổi việc, tài xế đánh xe đến vườn hoa, nhìn thấy 3 người đàn ông đang tập thể dục, tài xế xuống xe dùng dùi cui điện gí cho cả 3 người lịm đi, sau đó khiêng vứt lên xe, chạy về giao người cho Bệnh viện tâm thần.


Vụ việc sau đó đã vỡ lở và gây chấn động dư luận xã hội. Ngay sau khi mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa, phóng viên đã đến gặp các đương sự để tìm hiểu thực hư diễn biến câu chuyện.
Phóng viên hỏi ông A: Sau khi bị đưa vào viện, ông đã phản ứng thế nào?
- Tôi đã tìm mọi cách để thoát thân, tôi đã chứng minh với Bác sĩ tôi hoàn toàn bình thường. Tôi nói: tôi không phải bệnh nhân, tôi đang đi tập thể dục, tôi công tác tại Bộ Kế hoạch và Đầu tư. Tôi còn nói, Việt Nam đã chính thức gia nhập TPP, Việt Nam đang xúc tiến gói tín dụng 3 tỷ USD để đảo nợ chứ không phải để chi tiêu, Việt Nam đang kiên định xây dựng nền kinh tế thị trường nhiều thành phần theo định hướng XHCN…
- Bác sĩ nói sao ạ?
- Bác sĩ nói: Thằng này điên nặng rồi!. Các y tá đè tôi ra, tiêm cho tôi 1 mũi vào mông, tôi bất tỉnh luôn đến ngày hôm sau.
Phóng viên quay sang hỏi ông B:
- Còn ông thì sao ạ?
- Tôi cũng như ông A, cũng tìm mọi cách chứng minh mình hoàn toàn bình thường. Tôi nói, tôi là chuyên viên cao cấp Bộ Ngoại giao, Tôi kể tên Tổng thống Mỹ là Barack Ô Ba Ma, Tổng thống Nga là Vla đi mia Pu tin, Chủ tịch Trung Quốc là Tập Cận Bình, tôi khẳng định Quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa thuộc chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam, tôi còn nói Nhà nước Hồi Giáo IS chính là mối đe dọa trực tiếp và nguy hiểm nhất trên thế giới, sau Paris, chúng sẽ tấn công liều chết ở London, Newyork, Moscow, Bắc Kinh, Sydney….Tôi mới chỉ kịp kể tên thành phố thứ 5 là Sydney thì ông Bác sỹ đã nói: Thằng này còn điên nặng hơn, tiêm! Kết quả tôi bị tiêm 2 mũi vào mông và bất tỉnh những 2 ngày.

- Vậy các ông làm thế nào để thoát được?
- Cả tôi và ông A đều không có cách gì thoát được. Về sau nhờ có ông C thoát được đã đi báo công an cứu chúng tôi ra.
- Ông C nói gì mà có thể thoát được?
- Ông C không nói gì cả, bác sĩ bảo làm gì thì làm nấy, bảo ăn thì ngoan ngoãn ăn, bảo ngủ thì ngoan ngoãn ngủ, bảo tắm thì đi tắm, bảo chơi thì ngồi chơi cá ngựa. Bác sĩ cho gì còn biết nói “Cảm ơn”, bác sĩ bảo gì cũng cúi đầu “Vâng ạ”.
Sau đúng 1 tháng, Bác sĩ đã khám và cho ông C xuất viện, ông C liền đến ngay đồn công an trình báo sự việc, nhờ vậy chúng tôi mới được giải thoát.

- Ông C thông minh thật, bác có biết ông C công tác ở đâu mà có thể ứng phó tài tình đến vậy?
- Tôi cũng vừa mới biết, ông C có kinh nghiệm thôi, ông C là bệnh nhân tâm thần ở viện khác, lúc đó ông C vừa trốn viện đang lang thang ở vườn hoa.
Bài học rút ra: chứng minh bản thân mình thực sự là một việc vô cùng khó khăn, có lúc thậm chí là bất khả thi. Đơn giản là vì đối với những người yêu quý bạn thì việc chứng minh là không cần thiết, còn đối với những người ghét bạn thì càng chứng minh càng tệ mà thôi.



ST.

Xem video: